Sông Thao
Nỗi niềm lưu luyến bên dòng sông
Bài thơ “Sông Thao” rất ngắn gọn, dường như nhà thơ rất kiệm lời. Khổ đầu mở ra một không gian rất khoáng đạt nhưng tĩnh lặng. Khổ thơ thứ hai ngập tràn tâm trạng, ngập ngừng khó nói. Khổ thơ cuối cùng giống như một lời ước hẹn thủy chung. Chỉ vậy thôi, du dương như một bản nhạc không lời nhưng khắc họa sâu sắc cái tâm trạng của kẻ ở người đi khi hương lửa đương nồng.