Hà Quang Tạo – sau 9 năm xa quê, Tết trở về, mang dáng dấp lặng lẽ giữa đời sống hiện đại
Chín năm trước, Tạo rời quê sang Nhật Bản làm việc. Ngày tiễn đi, làng không có tiệc tùng, không có những lời hứa hẹn ồn ào. Chỉ là mẹ đứng ở bậc cửa, cha quay mặt đi nơi khác, và con đường làng lặng lẽ đưa một người trẻ bước ra khỏi tuổi thơ của mình.
Nhật Bản đón Tạo bằng sự nghiêm ngặt của kỷ luật và guồng quay chính xác của thời gian. Ở đó, ngày nối ngày là những ca làm việc đều đặn, những buổi tan ca lặng lẽ, những bữa ăn vội. Tạo học cách sống chậm lại trong một đất nước vận hành rất nhanh; học cách chịu đựng nỗi cô đơn – thứ cảm xúc quen thuộc của những người xa quê.
Những cái Tết ở Nhật trôi qua như những ngày bình thường. Không có mùi lá dong, không có tiếng gọi nhau í ới ngoài ngõ. Giao thừa đôi khi chỉ gói gọn trong một cuộc gọi ngắn về quê, nhìn mâm cỗ Tết qua màn hình điện thoại, rồi ai lại trở về với không gian riêng của mình. Xa quê lâu ngày, người ta không chỉ nhớ nhà, mà còn nhớ chính mình của những năm tháng cũ.
Tết năm nay, Hà Quang Tạo trở về. Yên Thượng đón anh bằng cái lạnh cuối đông và mùi khói bếp quen thuộc. Làng quê đã đổi thay: đường bê tông được trải nhựa, nhà cửa khang trang hơn, tên gọi hành chính cũng đã khác. Nhưng Tết thì vẫn thế. Vẫn là tiếng dao thớt trong bếp, vẫn là nồi bánh chưng đỏ lửa suốt đêm, vẫn là cảm giác yên tâm khi được ngồi trong căn nhà của mình.
Tạo ngồi lặng trong sân, tay cầm chiếc điện thoại – vật đã theo anh suốt chín năm mưu sinh nơi đất khách. Không phải để làm việc, cũng không để liên lạc, chỉ là một thói quen còn sót lại, như dấu ấn của những ngày tháng đã qua. Trong dáng ngồi trầm tư ấy, người ta thấy một người đàn ông trẻ tuổi, nhưng ánh mắt đã chín hơn tuổi đời.
Chín năm ở Nhật không chỉ mang lại cho Tạo trải nghiệm và sự trưởng thành, mà còn giúp anh hiểu rõ hơn giá trị của sự trở về. Quê hương, suy cho cùng, không phải là nơi để so sánh hơn thua, mà là nơi để con người được trở về đúng với chính mình.
Tết này, Hà Quang Tạo ở nhà. Không kể nhiều về những vất vả nơi xứ người, cũng không nói về những dự định xa xôi. Anh chỉ lặng lẽ sống trọn vẹn những ngày Tết nơi quê cũ – nơi có gia đình, có ký ức và một điểm tựa tinh thần bền bỉ qua năm tháng.
Ngoài kia, mùa xuân đang về trên những cành cây trước ngõ. Và ở Yên Thượng, thêm một người con xa quê đã tìm thấy mùa xuân của riêng mình – mùa xuân mang tên trở về.